Logo for baiviet32.com

Đồng cảm với những người trong câu chuyện của chị Hoa

Posted: 19.10.2010 | Đọc: 0 | Bình: 0

Còn là con người thì chúng ta còn mắc sai lầm và tội lỗi, khi đó chỉ có tình thương yêu và bao dung thật sự mới hóa giải được những tai ương, khổ nạn.

Bài liên quan Đồng cảm với những người trong câu chuyện của chị Hoa hoặc tương tự:

Tôi thấy thật thương xót cho hoàn cảnh của các anh chị, đúng thật “Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm”. Xin anh chị hãy bình tâm xem xét sự việc. (Hồ Minh)>Ly hôn chỉ là giải pháp cuối cùng chị Hoa à/ Chồng tôi dự định có con với vợ cũ

From: Hồ Minh

Sent: Tuesday, October 19, 2010 11:09 PM

Chào chị Hoa cùng toàn thể quý bạn đọc VnExpress!

Tôi thật sự xúc động và thương cảm cho hoàn cảnh hiện tại của chị. Cho tôi gửi lời cảm thông sâu sắc tới chị, chồng chị và các cháu. Tôi đã đọc hầu hết các ý kiến dành cho chị thì thấy có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng phần nhiều là chị em phụ nữ vì thương xót cho chị và khuyến nghị chị nên ly hôn.

Riêng có anh Hải là người chỉ chọn ly hôn là giải pháp cuối cùng. Tôi xin không lạm bàn ai đúng ai sai và nên hành động như thế nào. Vì đó là quyết định thuộc về chị Hoa và chính chị sẽ là người chịu trách nhiệm cho quyết định của mình. Ở đây, tôi chỉ xin phân tích, đóng góp ý kiến một cách khách quan để chị có cái nhìn rõ ràng cho vấn đề của mình mà đưa ra quyết định đúng đắn.

Trong thư chị không nói rõ hoàn cảnh cụ thể của mình, nhưng tôi cảm nhận sâu sắc rằng chị đang rất hoang mang, lo lắng cho hạnh phúc mái ấm gia đình của mình. Tôi tự hỏi nếu chị không “vô tình” biết được kế hoạch của chồng chị thì mọi việc sẽ như thế nào? Liệu chồng chị sẽ âm thầm tiến hành kế hoạch đó hay sẽ thẳng thắn đem vấn đề đó ra nói với chị hoặc là “chém trước tâu sau" rồi mọi chuyện có như thế nào cũng chấp nhận. Tôi ước gì chị đã không “vô tình” phát hiện ra kế hoạch của chồng để chị không phải day dứt và dằn vặt. Rồi chị tỏ thái độ phản đối, chấp nhận mất anh (mặc dù lòng không muốn) mà anh vẫn không thay đổi khiến chị càng cảm thấy bất an, đau khổ.

Tôi cảm tưởng như chị “vô tình” bị lôi vào cuộc trầm luân, uẩn khúc này. Cuộc sống con người đâu có được bao nhiêu ngày tháng, ngày nào ta còn được sống bên những người thân yêu không có hơn thua, hờn ghét thì ngày ấy thật là vô giá và hạnh phúc biết bao, vậy mà…! Điều này nhắc tôi phải ý thức và trân trọng những gì mình đang có và nó cũng khiến tôi “suy nghĩ nhiều” về đề nghị ly hôn của nhiều chị em phụ nữ trong diễn đàn. Vì nếu điều đó thành sự thật thì ai sẽ là người đồng cam cộng khổ với chị, ai sẽ là cha dạy dỗ những đứa nhỏ thơ dại mai này?

Tôi rất sợ tâm lý số đông sẽ trở thành quyết định của một người mà nếu quyết định đó là sai lầm thì sẽ còn không biết bao nhiêu khổ lụy về sau, mà người trong cuộc bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Nên nhớ rằng còn là con người thì chúng ta còn mắc sai lầm và tội lỗi, khi đó chỉ có tình thương yêu và bao dung thật sự mới hóa giải được những tai ương, khổ nạn. Nói điều này để chúng ta tránh một sai lầm chủ quan là một người cha, người mẹ đã lỡ mắc sai lầm trong cuộc sống thì không thể nuôi dạy con mình tốt được. Nếu người cha, người mẹ đó vẫn còn phẩm hạnh đạo đức thì họ hoàn toàn có thể dạy dỗ con nên người. Ông bà có câu “ thức đêm mới biết đêm dài, ở lâu mới biết lòng người trước sau”.

Chúng ta thường hay lẫn lộn giữa cái bản chất và hiện tượng, chính vì vậy mà không biết bao nhiêu sai lầm và tội lỗi đã được tạo ra. Đây là một đề tài lớn tôi không dám lạm bàn. Tôi nói ra mong là để mọi người có cái nhìn khách quan về vấn đề, để chị Hoa có thêm căn cứ mà nhìn nhận sự việc của mình cho đúng đắn. Chị hãy bình tâm lại chị Hoa nhé! Chị sống với chồng bấy lâu nay thì chính chị mới là người hiểu rõ chồng mình nhất. Đồng thời hãy kiểm tra lại tình trạng hôn nhân của mình bằng những câu hỏi mà chị Trang đã gợi ý trong bài “Choáng với lập luận của anh Hải”. Từ đó, chị xem xét hết mọi khía cạnh của vấn đề rồi đưa ra quyết định cuối cùng cũng chưa muộn.

Còn chồng chị thì dường như đang che giấu một điều gì đó. Anh có kế hoạch này bao lâu rồi? Vậy là anh vẫn còn “liên lạc” với vợ cũ trong thời gian sống với chị, chị có biết điều này không? Tôi có cảm giác rằng anh đang mặc cảm tội lỗi và đang cố che giấu nỗi niềm của mình (rằng anh sống bên chị yên lành êm ấm nhưng trong lòng không biết vợ cũ và con gái anh bên kia như thế nào, đêm ngủ mưa dột bên đó ai lo, cảm giác chỉ người trong cuộc mới hiểu). Nếu thật sự như vậy thì cho tôi gửi tới anh lòng cảm thương sâu sắc vì đó là điều đau khổ nhất trên đời, bị lương tâm cắn rứt. Giờ đây chỉ một mình anh ôm giữ vết thương lòng không biết chia sẻ cùng ai, vợ sống bên cạnh cũng không nói được mà lòng thì nặng trĩu hai mối tơ vò không lúc nào yên. Sống bên này bỏ bên kia cũng không được mà về bên kia bỏ bên này cũng không xong.

Thôi thì mình không sống cho mình nữa. Mình sẽ sống chu toàn trách nhiệm với người hiện tại nhưng cũng sẽ quan tâm lo lắng đủ đầy cho phía bên kia (dù không bao giờ là đủ). Có lẽ anh dặn lòng như vậy nên tôi nghĩ anh sẽ chọn phương án “chém trước không tâu”. Nếu chị Hoa có biết thì việc cũng đã rồi, chị mà chấp nhận thì cuộc sống vẫn cứ tiếp tục còn nếu không thì anh “đành” phải về với bên kia. Ai dè “kế hoạch” bị bại lộ nên anh đành phải một mực khư khư “không phải là người vô tình, vô nghĩa, muốn có trách nhiệm với cả hai bên, muốn con gái…”.

Suy xét sự việc đến đây tôi thấy thật thương xót cho hoàn cảnh của anh và các chị. Đúng thật “món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm” (Đức Phật). Xin anh hãy bình tâm mà xem xét sự việc. Mặc dù từ ban đầu, tình cảm và động cơ của anh rất chính đáng vì chỉ những người có lương tâm mới biết nghĩ và sống cho người khác (dù đó là vợ con mình, người không có lương tâm vẫn không biết sống cho gia đình dù cùng chung một mái nhà). Chỉ có điều tình cảm và động cơ chính đáng đó lại đặt trên nền tảng sai lầm anh à.

Vì anh đã không xác lập quan điểm tình cảm của mình ngay từ đầu, nếu anh còn tình cảm với vợ cũ thì không được lấy vợ kế (nợ mà đi gieo rắc thì nó sẽ sinh thêm lãi), nếu không còn tình cảm với vợ cũ rồi đi lấy vợ kế thì cũng tỉnh táo không để phát sinh tình cảm với vợ cũ dù vẫn phải có trách nhiệm với họ (điều này là đúng với đạo lý làm người nhưng chỉ những người đàn ông thực sự mới làm được). Anh làm được như vậy thì đã không phát sinh cớ sự ngày hôm nay.

Chính vì đặt trên nền tảng sai lầm đó mà bao nhiêu tình cảm hay lý tưởng chính đáng của anh đều bị coi là lố bịch, giả dối, ngụy biện và che đậy. Bởi vậy rất nhiều chị em phụ nữ đã viết bài phê phán anh và khuyên chị ly hôn. Nếu anh có đọc được những lời đó thì cũng xin anh đừng trách họ vì họ nói những gì họ nghĩ, họ thấy.

Riêng anh thì vẫn cứ “không sống cho mình nữa, không muốn vô tình vô nghĩa với ai cả…” (tôi biết cảm giác này rất thật). Anh à, sống trên đời hạnh phúc chỉ thật sự có được khi mình biết hy sinh và chấp nhận mất mát mới có được. Anh không thể thấy chỗ này dư chỗ kia thiếu mà đem ban phát tùy theo ý mình như vậy.

Người phụ nữ sẽ bị tổn thương và đau đớn vì tình cảm của họ bị chà đạp và không được trân trọng. Còn người vợ cũ sẽ vô tình được anh dạy rằng “để có được hạnh phúc của mình thì phải dẫm đạp trên hạnh phúc của người khác” rồi anh tự an ủi rằng “cuộc sống này là vậy, chỉ là tương đối, mình đã sống hết lòng vì tất cả mà vẫn không được thì âu cũng là ý trời, số mình nó vậy…”. Nghe có vẻ rất bi thương và cao cả nhưng kỳ thực là vô cùng tàn nhẫn và ác độc (dù không cố ý).

Anh không thể hy sinh hạnh phúc của mình (kèm luôn cả hạnh phúc gia đình hiện tại) để bù đắp cho gia đình cũ vì kết quả cuối cùng vẫn là “một còn, một mất” mà đời sống tinh thần, tình cảm của cả hai gia đình đều bị khuyết lỡ. Một thì vắng bóng người cha, một thì được dựng lại trên sai lầm và tội lỗi, nếu vậy thì còn không biết bao nhiêu hệ lụy về sau. Anh hãy nghĩ lại xem, cái trách nhiệm và có tình, có nghĩa của anh như vây là đúng chỗ hay chưa?

Tôi thật lòng khuyên anh hãy dừng tay lại. Anh đã một lần sai lầm dẫn đến khổ cảnh ngày hôm nay (cắn rứt lương tâm) thì xin anh hãy tĩnh tâm, dũng cảm, vững vàng chịu đựng để vượt qua. Tôi biết anh có “kế hoạch” này là do tác động một phần từ vợ cũ của anh. Nhưng phần nhiều là do anh không làm chủ được bản thân mình. Tất cả đó là cám dỗ, cạm bẫy cuộc đời giăng ra để thử thách anh.

Vậy xin anh hãy biết khước từ nó, hãy dùng tình thương bao la của anh dành cho tất cả họ mà huấn dạy vợ cũ anh rằng: "Chúng ta đừng dẫm đạp lên hạnh phúc của người khác. Hạnh phúc chỉ có được khi chúng ta biết hy sinh và chấp nhận mất mát vì người khác. Làm như vậy chúng ta không có được hạnh phúc trọn vẹn, nhưng niềm hạnh phúc đó cũng đủ để chan hòa cho tất cả”. Nếu còn tình cảm có lẽ chị ấy chưa chấp nhận ngay, nhưng là đàn ông thì anh phải nhìn thấy rõ kết quả tốt đẹp về lâu dài cho cả hai gia đình mà quyết đoán hành động.

Đừng yếu lòng anh nhé! Được như vậy thì gia cảnh của anh sẽ nhẹ nhàng vượt qua mà lòng anh thì được thanh thản. Người vợ cũ sau này hiểu ra sẽ thầm cảm ơn anh nhiều lắm (vì chị ấy không bị biến thành người tội lỗi, không hỗ thẹn với lương tâm và các con). Lúc đó anh mới là thần tượng của cả hai người phụ nữ, là người cha đáng tự hào của các con anh. Chúc anh vững vàng anh nhé !

Vài lời cho người vợ cũ:

Tôi biết chị vận vẫn còn tình cảm với anh. Nhưng anh đã có gia đình mới, có cuộc sống mới và trách nhiệm mới. Anh bây giờ không còn là của bản thân anh nữa mà đã là người đàn ông của gia đình. Xin chị hãy hiểu cho anh điều đó. Tôi không biết do duyên cớ gì mà anh chị ly hôn. Nhưng tôi cũng xin gửi đến chị lời cảm thông chân thành. Chị từng nếm trải qua niềm đau gia đình mất mát, ly tan thì có lẽ chị là người hiểu điều đó sâu sắc.

Vậy xin chị hãy đè nén nỗi niềm riêng của mình để đừng gây ra thêm sự chia ly, mất mát nào nữa. Tôi biết điều này thật là khó khăn và quá sức của chị. Nhưng xin chị bình tâm, vững lòng mà vượt qua. Ông trời không cho không ai cái gì, cũng không lấy hết của ai cái gì. Chị hãy tìm thấy niềm vui mới cho mình bằng cách gia nhập các câu lạc bộ, thể dục thể thao… hoặc là đi chùa, lễ Phật, cúng đường, bố thí… cầu xin chư Phật gia hộ cho mình, lòng chị sẽ thanh thản hơn.

Chỉ cần mình suy nghĩ đúng, hành động đúng rồi mọi việc cũng sẽ qua. Chị sẽ có động lực để tiếp tục sống và hạnh phúc sẽ lại tới với chị. Chỉ sợ chúng ta mê lầm, hành động trái với đạo đức, lương tâm thì vĩnh viễn không bao giờ có được hạnh phúc. Tôi chúc chị sớm vượt qua nghịch cảnh này.

Vài lời chia sẻ cùng quý bạn đọc:

Cuộc sống trầm luân biến động không ngừng, đời sống con người ngày càng nhiều áp lực và căng thẳng, trong khi đạo đức con người không tiến bộ, không theo kịp xu thế phát triển của thời đại, vì thế ngày càng xuất hiện nhiều tình cảnh éo le, bi đát trên mặt báo. Điều này nhắc chúng ta phải cảnh giác, phải luôn ý thức tu tập đạo đức của bản thân, dạy dỗ con cái nên người nhờ vậy mà bảo vệ được mình, gia đình mình khỏi những tai ương, cám dỗ mà một xã hội phát triển mang lại.

Riêng về trường hợp này của chị Hoa, tôi thấy có nhiều quan điểm thể hiện sự bức xúc quá, dường như nếu có thể thì mọi người sẽ thay chị Hoa quyết định ly hôn, tôi thấy điều này không nên chút nào. Họ là những người trong cuộc, do gặp phải tình cảnh éo le, ngặt nghèo mà nhất thời họ không thể tự giải quyết quyết được, vì thế họ mới tâm sự trên VnExpress nhằm tìm kiếm sự giúp đỡ của mọi người.

Tôi nghĩ với tư cách là đọc giả, là người ngoài cuộc thì chúng ta nên đánh giá, nhìn nhận sự việc với thái độ khách quan chứ không nên nhiệt tình quá mức như là chuyện của chính mình dù thật sự có nhiều chuyện bức xúc khó mà kiềm chế. Tôi thấy có chị còn lên tiếng phê phán anh Hải hơi nặng, điều này chúng ta nên tránh. Dù gì đi nữa thì đó chỉ là sự khác nhau về quan điểm của mỗi người, mà quan điểm nào dù đúng dù sai cũng đáng trân trọng vì đó là sự gửi gắm, sự chia sẻ của bạn đọc tới người trong cuộc. Cũng như hồi nhỏ chưa tự nấu ăn được nên mẹ nấu cho ăn, lúc đó dù có ngon có dở thì chúng ta cũng phải ăn và khen mẹ nấu ngon, chứ đâu thể vì dở ăn không vô mà chúng ta đạp đổ.

Tôi nói những điều này nếu có làm phật lòng ai thì cho tôi xin lỗi vì thật lòng tôi không có ý đó. Tôi chỉ nêu ra quan điểm để chúng ta tránh sai làm đúng mà thôi. Kỳ thực thì trong những cái sai vẫn có cái để chúng ta học hỏi. Nếu ai nêu ra một quan điểm sai lầm cũng bị phản đối, đả kích như vậy thì tôi e rằng sẽ ngày càng ít người viết bài và trang tin của chúng ta trở nên nghèo nàn đi.

Chính vì vậy xin quý bạn đọc đã có tấm lòng chia sẻ với người trong cuộc thì cũng hãy trải rộng tấm lòng tới những quan điểm trái ngược của những người khác. Được như vậy thì tôi tin là chúng ta sẽ xây dựng VnExpress ngày càng phong phú và trở thành cầu nối giúp đỡ nhiều người vượt qua hoàn cảnh khó khăn của mình. Điều này thật có ý nghĩa biết bao.

Còn về quan điểm của anh Hải, tôi xin có vài ý kiến như sau:

Trước tiên, tôi rất vui vì thái độ đóng góp của anh, phải rất can đảm anh mới dám nêu lên ý kiến hoàn toàn trái ngược với mọi người, điều đó thật đáng quý. Chỉ có điều quan điểm của anh hơi “khô” và mang phong cách phương Tây hơn là dành cho người Á Đông. Những điều anh nói rất có tính đóng góp vì nó thẳng thắn, đặt ra vấn đề lợi ích của các bên. Anh phân tích rất rõ các mặt của vấn đề cũng như rủi ro kèm theo để người trong cuộc có thể tham khảo mà ra quyết định và cũng không loại trừ khả năng xấu nhất là ly hôn. Nhưng những điều anh nêu ra mang hơi hướng tính toán như là đang thương lượng một hợp đồng. Điều này thật sự có lợi cho người trong cuộc nhưng lại không phù hợp với văn hóa của Á Đông, còn ở phương Tây thì đây là điều hết sức bình thường.

Vì thế mà dù anh có tinh thần đóng góp như vậy nhưng vẫn phải chịu sự đả kích của một số bạn đọc. Anh đừng phiền lòng về điều này nhé, chỉ là sự khác nhau về quan điểm mà thôi. Tuy nhiên, tôi cũng không đồng ý với anh ở điều thứ ba và thứ tư mà anh đã nêu. Vì nó chỉ giải quyết vấn đề trên khía cạnh vật chất và đời sống chứ chưa giải quyết vấn đề tinh thần và tình cảm của người phụ nữ. Điều này thế giới đã tranh đấu trong nhiều thập kỷ qua để giành quyền bình đẳng cho phụ nữ. Đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi, nếu có gì sai trái mong anh rộng lòng bỏ qua cho.

Cuối cùng, xin chúc Tòa soạn cùng quý bạn đọc được nhiều sức khỏe và niềm vui trong cuộc sống. Xin tòa soạn cho đăng bài của tôi để chị Hoa có thêm cơ sở cho quyết định của mình.

Thân chào.

Bạn có quan tâm đến bài viết này? Xin hãy thích và chia sẻ:

Bài viết Đồng cảm với những người trong câu chuyện của chị Hoa liên quan hoặc tương tự:

 

Theo Theo vnexpress


Bình luận Đồng cảm với những người trong câu chuyện của .. (0)

Để gởi ý kiến nhận xét, đóng góp, trao đổi, thảo luận về bài viết Đồng cảm với những người trong câu chuyện của chị Hoa bạn có thể gởi trực tiếp tại mục bình luận bên dưới. Vui lòng viết có dấu đầy đủ nếu ngôn ngữ sử dụng là tiếng Việt. Mọi than phiền về bài viết Đồng cảm với những người trong câu chuyện của chị Hoa xin hãy liên hệ với chúng tôi. Tiêu đề là tên bài viết ở dạng tiếng Việt không dấu Dong cam voi nhung nguoi trong cau chuyen cua chi Hoa hoặc có dấu. Bài viết này đã được xếp vào thể loại: Tâm Sự Bạn Đọc

Tiếc quá! Hiện tại chưa có bình luận nào về bài viết này! Hãy là người đầu tiên!

Những bài viết khác

Tài khoản

Tìm kiếm và theo dõi

Từ khóa:

Cuộc sống hối hả, bạn quá bận rộn? Hãy để chúng tôi giúp bạn tiết kiệm thời gian cập nhật những thông tin, bài viết hay, hữu ích mỗi ngày qua email!
Email của bạn:

Sau khi đăng ký bạn hãy mở email và bấm vào link kích hoạt để bắt đầu nhận tin. Thông tin sẽ chuyển cho bạn vào khoảng từ 1-3h sáng, giờ Việt Nam Đã có tất cả khoảng nhận tin!
Delivered by FeedBurner

Recent comments

Copyright ©2014 BaiViet32.Com . All rights reserved.
Phiên bản thử nghiệm
Cached: IP: 66.249.75.198, 04 March, 2014 08:50:10 (HANOI - VN).